TINH HOA ẨM THỰC NAM PHAN

Lần đầu tới Nam Phan, nếu như không được giới thiệu trước, rất có thể bạn sẽ nhầm lẫn rằng mình đang bước chân đến một ngôi biệt thự riêng của một vị chủ nhân uy quyền nào đấy chứ không phải là đang đến một nhà hàng.

hihi

Sở dĩ nói Nam Phan giống một ngôi biệt thự hơn một nhà hàng bởi dáng vẻ bề ngoài của nó. Thường thì đã là nhà hàng phải có biển hiệu sáng quắc, tấp nập người ra vào, hoặc ít ra cũng làm cho thực khách qua lại nhận biết được. Nhưng điều đó chỉ đúng với những nhà hàng thông thường, còn ở Nam Phan lại khác nhé. Khác là vì ở đất Sài Gòn này, bạn sẽ không thể kiếm đâu ra một nhà hàng mang phong cách châu Á đương đại nghiêng về trường phái chi tiết như ở đây. Ngay từ chiếc biển hiệu thôi chắc chắn cũng sẽ gây ấn tượng với bạn bởi dòng chữ vàng “Nam Phan Vietnamese Cuisine” được đặt trên nền tấm bia đá ngay chính giữa lối vào, đủ để thực khách nhận biết đây là một nhà hàng chuyên về ẩm thực Việt. Hơn nữa, chủ nhân của nó cũng rất chịu chơi, khi ông chọn hẳn một khu đất rộng trên con đường đắc địa của thành phố làm nơi khai sinh ra Nam Phan. Vì thế mà những thực khách Sài Gòn đã gán cho Nam Phan cái biệt danh “Nhà hàng triệu đô”. Lần đầu tôi đến Nam Phan là vào một buổi tối. Và ngay sau đó tôi đã có ấn tượng tốt về Nam Phan. Nam Phan mang lại cho tôi cảm giác bình yên giữa một không gian nhiều cây xanh ngay từ những bậc thềm đầu tiên. Hay ấn tượng tiếp theo là màu vàng cổ kính, huyền bí được thể hiện trên những bức tường khá cao, có vẻ như kín đáo. Thêm vào đó là sự phản chiếu của những luồng ánh sáng vàng trên mỗi góc tường lại càng làm cho Nam Phan thêm kì bí, lôi cuốn tôi bước chân vào sâu hơn để khám phá.

hoho

Sau khi thả bộ trên những bậc thang mát rượi, tôi được một cậu nhân viên trong trang phục quần Âu, áo sơ mi đen ra chào đón và dẫn tới bàn đã được đặt trước. Lúc này trước mắt tôi là một thế giới vương giả, lung linh sắc màu được mở ra. Bàn ăn của chúng tôi được làm bằng thạch anh và gỗ cao cấp, được bố trí dành cho bốn người nằm ngay góc căn phòng, khá riêng tư. Bên cạnh là những bức tường được trạm khắc tinh xảo với phù điêu trang trí, những dải lụa mềm tung bay trong gió, những áo quan quân xưa,… Hòa quyện với không gian đó là hương trầm ngây ngất, ánh sáng vàng lãng mạn từ nến cùng những ngọn đèn chùm, mang lại cho tôi cảm giác thư thái và những xúc cảm khó diễn tả. Khi đã ổn định chỗ ngồi, chúng tôi bắt đầu chọn món ăn và đồ uống. Lật từng trang trong cuốn menu, chưa bao giờ tôi thấy việc chọn món lại khó khăn đến vậy. Có lẽ một phần vì thực đơn ở Nam Phan phong phú, có đến hơn 100 món, tất cả đều rất thuần Việt. Nhưng cuối cùng tôi cũng chọn được những món mà mọi người đều thích. Với món khai vị là ba rọi nướng riềng mẻ ăn kèm bánh hỏi. Từng miếng ba rọi vàng đều, quấn quanh lõi sả trắng được đựng trong một chiếc khay xứ đen khá lạ mắt. Khi ăn tôi thấy lớp da giòn, lớp mỡ béo đậm đà nhưng không ngấy, lớp nạc ngọt mềm kết hợp rau sống, khế chua, chấm với chút mắm tôm tạo nên một bản h.a tấu ẩm thực ngon tuyệt. Đây là món ăn không quá cầu kỳ nhưng lại dễ kích thích vàlàm say đắm lònng những người sành ăn. Tiếp theo, chúng tôi thưởng thức món chân gi. luộc chấm mắm tép. Với món này,tôi lại thích sự sáng tạo của đầu bếp, khi mắm tép được pha với chút whisky, thoang thoảng mùi thơm. Gắp một lát thịt luộc chấm vào mắm tép và thưởng thức cùng một chút gừng, riềng thái mỏng và các loại rau, tôi cảm nhận được vị đậm đà của mắm, cái ngọt của thịt, hương thơm của các loại rau hòa quyện với nhau làm cho món ăn bình dị trở nên ngon miệng. Cá chép om dưa và canh cải cá rô là món chính mà chúng tôi chọn để ăn cùng cơm trắng. Khi được mang ra, mọi người đều thích thú và đánh giá cao món cá chép om dưa này bởi tính thẩm mỹ với màu sắc bắt mắt, và mùi vị rất đặc trưng của dưa chua, của cá, của thì là và hành tươi. Đến lúc thưởng thức những miếng cá đầu tiên mọi người đều bị đánh gục bởi thịt cá dai, tươi ngon, gia vị nêm nếm rất vừa phải, hợp khẩu vị. Cuối cùng, món tráng miệng, chúng tôi chọn chè hạt sen nấu với nha đam. Dù phải chờ đợi khá lâu cho món này nhưng đổi lại, mọi người đều hài lòng khi được thưởng thức một món chè thanh mát, độ ngọt vừa phải, trong khi hạt sen thơm mềm và nha đam tươi, mát. Cuối bữa ăn, không ai bảo ai nhưng dường như mọi người đều muốn nán lại Nam Phan để tận hưởng thêm chút ít mùi hương trầm quyến rũ trong tiếng nhạc du dương và cùng nhau trò chuyện vui vẻ. Khi ra về, từng người chúng tôi đều được nhân viên của Nam Phan ra chào và hỏi về bữa ăn có ngon miệng hay không. Đây là điều mà chắc chắn những nhân viên của Nam Phan sẽ làm hài lòng ngay cả những thực khách khó tính nhất.

 

Leave a Reply