Thưởng thức ở Amanơi

NGOÀI CẢNH ĐẸP, PHÒNG SANG, DỊCH VỤ CHUẨN, ẨM THỰC CŨNG ĐƯỢC COI LÀ THẾ MẠNH CỦA AMANƠI.

Main Restaurant

 

coffee toffee

Khi đi nghỉ, bạn mất khá nhiều thời gian để chọn một khu nghỉ đẹp, và cũng mất khá nhiều thời gian để chọn “ăn ở đâu.” Với các khu nghỉ nằm tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, có nghĩa là “con đường ẩm thực” của bạn bị hạn chế, khu nghỉ sẽ “trói” bạn bằng những nhà hàng của họ. Nếu bạn chọn khu nghỉ đẹp và dịch vụ tốt, bạn phải chấp nhận điều này.

Khu nghỉ Amanơi nằm trong rừng quốc gia Núi Chúa. Nằm giữa rừng, trước mặt là vịnh Vĩnh Hy, rất xa khu trung tâm vì thế khi vừa đặt chân đến khu nghỉ, chúng tôi đã xác định rõ: “Phải chấp nhận thưởng thức cả ba bữa ở khu nghỉ xinh đẹp này rồi.” Vì là người Việt, nên khi biết anh bếp trưởng Nicolas là người Hy Lạp, tôi đã mường tượng ra số phận những bữa ăn của mình đi về đâu.

Đầu tiên, tôi phải công nhận nhà hàng chính của Amanơi có một vị trí tuyệt đẹp. Nó nằm trên đỉnh tòa nhà Central Pavilion, giống như trên đỉnh núi vậy. Từ đây có thể nhìn thấy cảnh quan xung quanh từ những căn villa nhỏ xíu bên dưới, tới ngút ngàn xanh thẳm không bến bờ của biển khơi. Tôi thích biển, nên suốt kỳ nghỉ chỉ chọn khu vực nhìn thẳng ra biển, và nhìn xuống vịnh Vĩnh Hy bên dưới để thấy những con sóng lớn từng lớp đuổi nhau vào bờ. Người ta bảo “bát sạch thì ngon cơm.” Ở đây bát không những sạch, sang và cảnh còn đẹp mê hồn, nhưng tôi vẫn còn hồ nghi về cái sự “ngon cơm” kể cả khi cậu bếp trưởng đã cười rất tươi với tôi.

Theo kinh nghiệm đi nghỉ của tôi, nếu khu nghỉ thiên về khách ngoại (khách phương Tây) và bếp trưởng là người nước ngoài (phương Tây) thì tốt nhất chúng ta nên mở rộng sự hiểu biết về ẩm thực thế giới bằng cách chọn món ăn sở trường của họ. Đừng cố gắng thử những món Việt Nam, vì dù có khéo léo hay tài năng thế nào, bếp trưởng đó cũng không thể thỏa mãn khẩu vị của bạn bằng một chị giúp việc vụng về. Bạn sẽ đặt câu hỏi: Vậy sao thực đơn của họ có rất nhiều món ăn truyền thống của họ? Câu trả lời khá đơn giản: Vì họ nấu cho người phương Tây ăn. Và nếu khách ngoại họ khen thì cũng chẳng có gì lạ vì chúng hơp khẩu vị với họ!?

Hôm đầu tiên, tôi chọn trứng ốp la với bánh mì, thêm một xúc xích và thịt xông khói. Và tôi đã có một bữa sáng đúng ý. Dù thích món phở bò, phở gà, bún bò… và thấy chúng như nhảy múa, trêu tức chúng tôi trong thực đơn, nhưng tôi cũng can đảm nhốt chúng lại. Bữa trưa và bữa tối, sau khi thưởng thức một đĩa salad rau ngon tuyệt, tôi chọn món cá tuyết áp chảo, hay sườn cừu nướng, hay bò Úc cho món chính. Nói chung, các món Tây ở đây đều ngon, và đầu bếp Nicolas dường như xuất sắc lắm mới được tập đoàn khu nghỉ danh tiếng thế giới Aman tuyển vào và giao ngay trọng trách này ngay khi khu nghỉ vừa mới khai trương.

Goi ga bap chuoi

 

Ngày thứ hai, tôi cũng chọn cách đó và thong thả thưởng thức các món ăn tuyệt ngon, trong khung cảnh tuyệt đẹp. Tôi bắt đầu chuyển dần từ món Tây sang món “lai” bằng các món hải sản. Hình như cậu đầu bếp trẻ này cũng khá hợp với hải sản, nên chúng tôi khá hài lòng về các bữa ăn của mình. Thực ra, hải sản cũng dễ chế biến hơn vì bản thân hải sản Ninh Thuận cũng đã nổi tiếng về độ tươi và ngon rồi. Nguyên liệu tốt, nên khi chế biến, Nicolas không cần dùng đến nhiều tài năng của cậu mà vẫn thỏa mãn được chúng tôi. Và tôi bắt đầu an tâm thử món Việt dưới tay vị đầu bếp trẻ này.

Ngày thứ ba, chúng tôi bắt đầu thử món ăn Việt ở nhà hàng này. Buổi sáng chúng tôi thưởng thức khá ngon lành món bún bò và rau sống cực sạch. Buổi trưa, tôi đã chọn món khai vị là gỏi gà bắp chuối. Trông thì ngon mắt, décor đơn giản nhưng đẹp nhưng tôi vẫn có cảm giác hồi hộp. Món này của người Bắc, và vị của người Bắc cũng khá tinh. Nhưng khi thử, tôi phát hiện ra món này khá “miền Nam.” Cảm thấy lạ, tôi hỏi Nicolas: “Sao cậu lại chọn nấu theo kiểu Sài Gòn?” Anh chàng này ngạc nhiên, nhưng sau đó giải thích: “Em mới qua Việt Nam 06 tháng. Em mới chỉ vào Sài Gòn, chứ chưa ra Hà Nội. Nếu có dịp em sẽ ra Hà Nội.” May mà tôi ở Sài Gòn đã lâu nên vẫn ăn ngon miệng.

Món chính tôi chọn cá chẽm hấp lá chuối. Cá chẽm thì không phải nguyên liệu tủ của người Việt nhưng cách “hấp lá chuối” thì khá thuần Việt. Nói chung, món này không sử dụng gia vị nhiều, và tôi cũng dặn Nicolas không cho đường vào nên cũng thấy ổn. Nếu bạn đủ cẩn thận để nhắc Nicolas trong việc dùng gia vị, thì cậu ấy luôn làm tốt nhiệm vụ của mình, và món ăn cũng hợp khẩu vị hơn. Tôi kết thúc bữa cuối cùng tại Amanơi bằng món tráng miệng coffee toffee được làm từ sô cô la, đậu phộng và hạnh nhân. Món này đảm bảo ngon vì hình như đó là sở trường của Nicolas.

Ca chem hap ca chuoi

Những bạn kén ăn, đừng vì “sợ không ăn được” mà vội hủy những kỳ nghỉ tuyệt vời của mình. Hãy hiểu đầu bếp và cho biết khẩu vị của bạn, họ sẽ làm hài lòng bạn. Và với tôi, ẩm thực của Amanơi cũng là một ưu điểm.